Sau khi chia sẽ bài “Tổn thương xuyên thế hệ” đã có rất nhiều bạn liên hệ với mình để cùng đồng hành trong quá trình “chữa lành”, câu hỏi các bạn thường đặt ra cho mình là “Mình đã thoát khỏi trầm cảm như thế nào?”
Như đã chia sẽ trong các bài viết trước, mình đã rơi vào trầm cảm từ năm cấp hai đến suốt những năm cấp ba. Đối với mình, khoảng thời gian đó là những ngày tháng cô đơn và tuyệt vọng nhất. Mình và gia đình đều không biết mình bị rơi vào trầm cảm, mẹ chỉ nhận ra mình trở nên một người sống khép kín ngại giao tiếp với xung quanh, thu hồi bản thân khỏi xã hội. Khi mẹ nhận ra mình có những vấn đề về tâm lý thì lúc đó bức tường ngăn cách trong mối quan hệ giữa mình với mẹ đã rất lớn. Mình thường đóng cửa, tự nhốt mình trong phòng, vì nơi đó mình thoả mình trong nỗi cô đơn, như một căn phòng băng bao bọc để không ai có thể nào tiến vào bên trong và làm đau mình lần nữa. Mẹ mình đã phải nhờ rất nhiều người để có thể đến gần trò chuyện với mình nhưng dường như không ai có thể bước vào cánh cửa phòng vì cánh cửa lòng mình đã đóng. Sau dần mẹ đã thất vọng và bất lực, mẹ bắt đầu kêu cầu Chúa cho vấn đề của mình. Để rồi, có thể nói hành trình thoát khỏi trầm cảm của mình bắt đầu từ đây.
- Sự cầu nguyện
Bước vào thế giới của trầm cảm, mình đã không còn khả năng nhận thức về xã hội hay nhận ra được những khiếm khuyết thực tế của bản thân, nên mình không biết được mức độ khủng hoảng tâm lý của mình đang rất lớn. Mình chỉ nghĩ đơn giản vì mình là người sống nội tâm – khép kín mà thôi. Tuy nhiên, vì những vấn đề tâm lý bên trong nên những biểu hiện ra bên ngoài khá nghiêm trọng. Mình đã ngủ rất nhiều, các giấc ngủ thường rất sâu nhưng lại đưa mình vào trạng thái mơ hồ, đôi khi mình muốn tỉnh dậy, nhưng không thể tỉnh dậy, mình lúc đó như đang bị nhốt trong giấc ngủ. Mình thường xuyên bị rối loạn lo âu, sắc khí trầm xuống, lúc thì ăn rất nhiều lúc thì chán ăn, các kỹ năng xã hội đều yếu kém và đặc biệt việc học của mình cũng sa sút nghiêm trọng, mình thường xuyên lãng quên và khó ghi nhớ cũng như không thể tập trung. Vì những biểu hiện bên ngoài rõ rệt đó nên buộc mẹ phải lao vào sự cầu nguyện để giải cứu cho con gái. Rất rõ ràng, tqua sự cầu nguyện của mẹ, mình dần giảm những xu hướng tiêu cực của trầm cảm.
Có thể nói sức mạnh của sự cầu thay là rất lớn. Ngày đó mạng xã hội và các thông tin không thể cập nhật như bây giờ, nên lúc đó mẹ mình cũng không biết được mình đang gặp phải vấn đề gì, và càng không biết cách tìm một nhà trị liệu tâm lý cho mình. Điều duy nhất mẹ có thể bám vào là một Đức Chúa Trời toàn năng biết tất cả mọi việc và làm được tất cả mọi việc. Chính nhờ năng lực trong sự cầu nguyện đó, mà từng bước từng bước mình được gặp gỡ Chúa Đấng Chữa Lành. Sự cầu nguyện của tấm lòng của người mẹ khẩn thiết cho sự giải cứu trên con mình đã chạm đến lòng thương xót của Chúa – bà đã cầu nguyện trong đức tin, bền đỗ và dốc lòng.
Dù mình đã may mắn có được sự cầu nguyện của mẹ, nhưng nếu ai trong các bạn đang ở trong tình trạng của trầm cảm, bạn có đang cô đơn vật lộn với trầm cảm một mình, không có gia đình hay người thân bên cạnh để cầu thay, thì vẫn còn Hội Thánh gia đình của những người tin nơi Chúa, họ luôn sẵn lòng cầu thay cho bạn với hết cả tấm lòng.
2. Sự đồng cảm
Vì nhốt mình và không cho phép bên ngoài tiếp cận quá lâu, nên mình đã không giao tiếp hay đến gần với ai để có thể chia sẽ hay nhận được sự đồng cảm từ ai. Nhưng bởi sự cầu nguyện đó, Chúa đã đẩy mình vào trong mối quan hệ với Ngài, được gặp gỡ Ngài và nhận được sự đồng cảm qua quyển sách “Tấm Lòng Cha Thiên Thượng”. Mình đã không biết lý do tại sao mình đọc quyển sách này, và tại sao quyển sách có mặt tại căn phòng của mình nơi cửa đã đóng. Nhưng mình nhớ rất rõ, mỗi dòng chữ mình đọc được, mỗi câu văn đều như tấm gương đang phản chiếu bản thân mình, ở đó mình nhìn thấy nỗi đau của mình trong sách, và thấy được sự đồng cảm, sự sẻ chia và hiểu được tấm lòng của Cha, thấy được mình không cô đơn, vẫn có ai đó cũng đã từng trong hoàn cảnh giống mình và vì vậy phần nào nỗi đau trong mình vơi đi, mình tìm thấy sự đồng cảm. Căn phòng băng giá đã bắt đầu có ánh nắng xuyên qua và hơi ấm bước vào.
Sau này mình đã nhận ra vẻ đẹp của sự thương tổn, những nỗi đau mình trải qua có thể dẫn đường cho người khác đến sự chữa lành, vì người đó có thể nhìn thấy nỗi đau của họ trong mình, để được thấu hiểu và đồng cảm.
3. Mong muốn được giải thoát
Những ngày tháng trong căn phòng đó, mình đã thật sự đau đớn khi phải đắm chìm trong những suy nghĩ tiêu cực không lối thoát. Đôi khi mình đã từng muốn chấm dứt nỗi đau bằng sự kết thúc cuộc sống này. Ở thời điểm đó, mình cực kỳ nhạy cảm, chỉ những câu nói đơn giản vô tình của ai đó cũng làm cho mình rơi vào nỗi đau. Mình đã phải vật lộn với những suy nghĩ tiêu cực, nỗi đau đó dường như cùng cực và bóp nghẹt mình, chịu đựng không nỗi – mình thật sự mong muốn được giải thoát.
Mình đã khao khát sự giải cứu, mong chờ ai đó đến và lôi mình ra khỏi căn phòng đó, và sự mong muốn mãnh liệt đó đã đẩy mình đến sự kêu cầu Chúa. Mặc dù mình không biết Chúa sẽ giải thoát cho mình như thế nào, mặc dù trước mặt mình mọi con đường đều đóng lại, mình như kẻ mù đang tìm lối thoát. Nhưng lúc đó mình đã kêu cầu Chúa khẩn thiết bằng câu Kinh Thánh trong Ê-sai 42:16 “Ta sẽ khiến kẻ mù đi trên con đường mình không thuộc, dắt họ bởi các nẻo chẳng quen; ta sẽ đổi bóng tối trước mặt họ ra ánh sáng, nơi cong queo ra ngay thẳng. Thật, ta sẽ làm các sự đó, và không lìa bỏ chúng nó đâu.” Mình đã thật sự mong chờ Ngài làm thành lời đó trên mình, mong chờ Ngài đổi bóng tối trước mặt mình ra ánh sáng.
4. Thay đổi định dạng cá nhân
Khi rơi vào trầm cảm, những định dạng cá nhân bị méo mó bởi nhãn quan tiêu cực của nó. Chính những mặc định thất bại, không xứng đáng, xấu xí, ngu dốt đã khiến bản thân bị đánh hạ một cách đau đớn và gục ngã. Chúng ta cần đánh bại nó bằng những định dạng mới và “Đúng” về bản thân.
Một ngày con trai mình đi học về và phiền muộn rằng “bạn Maxim nói con béo phì” (Con trai mình 5 tuổi và chỉ có 15kg, theo như ông bà và người xung quanh nhận xét thì nó “gầy nhom” nhưng với con mắt của bạn Maxim thì thành ra béo phì.) Mình đã trò chuyện với con và giải thích những gì bạn Maxim nói trên con đều không quan trọng nên không cần để ý đến những điều đó quá nhiều khiến tâm trạng con không vui. Có thể Maxim đã nói như vậy vì lý do nào đó nhưng không có nghĩa là những gì bạn nói ra đều đúng. Và hãy nhớ rằng không ai có thể mặc định trên con, chỉ có chính con nghĩ con như thế nào mới quan trọng, và ba mẹ là người sinh ra con và nuôi dưỡng con nói con như thế nào mới có giá trị. Ngoài ra còn một người nữa quyết định bản thân con là người như thế nào, người đó nói con như thế nào thì con chính là như vậy vì đó là người taọ ra con – Đấng tạo hoá.”
Mình muốn giải thích cho con trai mình hiểu rằng ai mới là người được quyền định dạng con người chúng ta. Vì người đời có thể nhận xét về chúng ta dù tốt hay xấu, bản thân chúng ta vì những cảm xúc tiêu cực có thể nhận dạng bản thân một cách méo mó. Nhưng chúng ta cần biết tầm quan trọng của người duy nhất được quyền định dạng chúng ta đó là Đấng tạo ra chúng ta và ban năng lực cho chúng ta để hoàn thành mục đích tạo dựng của Ngài.
Nếu Ngài nói chúng ta xứng đáng được yêu thương được chăm sóc, thì có nghĩa là chúng ta xứng đáng. Nếu Ngài nói chúng ta có khả năng và năng lực, thì có nghĩa là ân điển của Ngài đủ cho chúng ta và sức mạnh của Ngài trở nên trọn vẹn trong sự yếu đuối của chúng ta để hoàn thành. Nếu Ngài nói chúng ta không phải là kẻ thất bại thì có nghĩa là vì Đức Chúa Trời đã đứng về phía chúng ta nên không ai có thể chống nghịch lại, và chúng ta có thể làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho mình.
Thay đổi định dạng cá nhân có nghĩa là chúng ta đang chống trả lại những suy nghĩ tiêu cực bằng lời của Đức Chúa Trời, bằng những lời chân thật mà Đức Chúa Trời đang mặc định trên con người và cuộc đời của chúng ta. Nên chúng ta phải thay đổi cách suy nghĩ để biết được ý định tốt đẹp và trọn vẹn của Chúa trên chúng ta. Hãy nói với bản thân và với những tiếng nói tiêu cực bên trong chúng ta bằng những lời tích cực, lời sự sống có sức nặng chia hồn – linh – cốt- tuỷ – chính là lời của Đức Chúa Trời phán với chúng ta qua Thánh Kinh.
Hành trình chữa lành của mình đã trải qua những quá trình như vậy, đó không phải là một quá trình mình “tự chữa lành” mà là mình “được chữa lành”. Có thể bạn đã không thấy mình được đưa đến một nhà trị liệu tâm lý nào, nhưng rất rõ ràng trong câu chuyện của mình – mỗi bước đi của mình đều được một nhà trị liệu tâm lý đại tài trị liệu chính là Đức Thánh Linh. Bằng cách nào đó mẹ mình đưa mình đến trước Ngài bằng sự cầu thay, sau đó mình được Ngài tư vấn, dùng các liệu pháp trị liệu: lắng nghe, an ủi, đồng cảm, CBT (Cognitive behavior therapy) Liệu Pháp Tâm Lý Hành Vi ( quá trình thay đổi nhận thức định dạng cá nhân)
Mình biết rằng ngày nay trầm cảm ở rất gần với tất cả mọi người, mỗi người đều mang vác một nỗi đau riêng, một điều kiện sống riêng nên trầm cảm rất dễ xảy ra. Và vì công nghệ thông tin phát triển nên con người cũng được hỗ trợ rất nhiều để nhận biết tình trạng và đánh giá mức độ tâm lý cá nhân. Tuy nhiên, mình cho rằng những kiến thức mà chúng ta cập nhập được bằng thông tin cũng chỉ giúp chúng ta đối phó những triệu chứng hay biểu hiện của trầm cảm, chứ không thể tự do hoàn toàn khỏi nó. Lời khuyên chân thành của một người từng chịu sự trói buộc của trầm cảm là chúng ta cần được chữa lành và làm mạnh mẽ con người bên trong để không những được giải thoát hoàn toàn khỏi trầm cảm nhưng cũng có thể nâng đỡ người khác. Chúng ta cần gặp gỡ thần tư vấn, Đấng chữa lành, và nhà trị liệu cảm xúc tài giỏi – Đức Thánh Linh.
Mình hy vọng những ai đang ở trong sự khốn khổ của trầm cảm sẽ tìm được hướng đi qua những trải nghiệm của mình. Đôi khi con đường mình đã đi qua sẽ là con đường bạn chuẩn bị bước vào. Chia sẽ những trải nghiệm của mình để bạn có thể đi vào con đường đó mà không bị chênh vênh. Cuối cùng, nếu bạn cần dẫn đường đi đến nhà trị liệu tâm lý đại tài mà mình đã gặp gỡ, mình sẵn sàng đồng hành cùng bạn trên con đường này.

