Viết cho những bậc cha mẹ cơ đốc “nuôi con cho Chúa”
Lúc làm lễ dâng Kairos lên cho Chúa tôi thích nhất điều này: sau khi dâng con lên cho Chúa ba mẹ nhận con trở lại. Con giờ đây như bửu vật Chúa giao cho để nuôi nấng, chăm sóc, dạy dỗ bé theo đường lối và ý muốn của Chúa. Từ thời điểm đó, chúng tôi ta thức rằng Kairos không phải là tài sản của riêng 2 chúng tôi, nhưng chúng tôi phải có trách nhiệm nuôi “con của Chúa” vì vậy, chúng tôi luôn cầu xin Chúa sự khôn ngoan để nuôi dạy bé trong ta muốn tốt lành của Ngài. Nhìn theo tấm gương của Chúa Jesus, Chúng tôi quyết định dạy con về Đức Tin, sự tử tế, sự phục vụ, thái độ vâng phục và lòng trung tín.
Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta không coi con cái là “cơ nghiệp Chúa ban” nhưng lại là tài sản riêng của chúng ta. Và chúng ta nuôi dạy con theo cách mà chúng ta nghĩ, tự định hướng hoặc chạy theo xu thế mà không đi theo ý định và đường lối của Chúa dành cho nó. Bắt con cái làm theo những gì chúng ta ao ước, để rồi con cái chỉ là thành quả chúng ta có được.
Một vài nhận định sai lầm của những bậc Cha mẹ không xem con cái là cơ nghiệp Chúa ban và dạy dỗ chúng theo ý muốn của Chúa:
1. Dạy con theo cách dạy “thú cưng”
Chúng ta bắt con cá phải biết leo cây và con khỉ phải biết bơi dưới nước. Con nhà người ta học được gì hoặc giỏi cái gì chúng ta cũng muốn và thậm chí còn bắt con mình làm được giống vậy.
Một người bạn kể tôi nghe con trai bạn được 4 tuổi bơi rất giỏi, một hôm 2 cha con đang trên đường đi bơi về gặp một cặp cha con khác đang đạp xe đạp. Bạn tôi chào xã giao với ông bố kia rồi hỏi tuổi đứa trẻ, đứa trẻ cũng được 4 tuổi bằng con trai của bạn tôi. Bạn tôi liền nói với con mình: “con thấy bạn không, bằng tuổi con mà đi xe đạp rất giỏi”. Đứa con trai nhanh nhẩu phản biện: “vậy ba hỏi xem bạn có biết bơi giỏi giống con không? Nếu bạn cũng bơi giỏi giống con thì con sẽ tập đi xe đạp giỏi như bạn.”
Mỗi đứa trẻ được Chúa tạo dựng sẽ được ban cho mỗi ta lân (Tài năng) khác nhau, chúng ta không có quyền ép chúng phải có hết tất cả mọi tài năng mà người khác có. Nhưng hãy giúp chúng làm lợi ta lân mà Chúa ban cho.
2. Cha mẹ không chịu để con mình được lớn
Đôi khi các bậc phụ huynh được lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn, vì vậy cha mẹ thương tự bù đắp cho bản thân bằng cách phục vụ và làm hộ con một cách mù quáng và coi đây là một niềm vui, trách nhiệm.
Một vài đứa trẻ chẳng bao giờ đụng tay đụng chân vào việc nhà, cũng chẳng cần phụ giúp ba mẹ vì tất cả đều được ba mẹ làm sẵn… tôi gặp một người mẹ thân đau lưng, nhưng lại còng lưng quét nhà còn đứa con gái chỉ ngồi trên bàn đưa chân lên cho mẹ quét. Tôi thấy những người mẹ đi làm về vất vả nhưng lại phải rót nước bưng cơm cho đứa con nằm không ở nhà nhịn đói chờ mẹ về mới có cơm ăn. Tôi gặp không ít những người mẹ đang đau vai vẫn phải lụi cụi giặc đồ cho con lớn vì nó nói không có đồ mặc đi chơi. Tiếc thay cho những bậc phụ huynh vì yêu con, nghĩ rằng hy sinh cho con là trách nhiệm nhưng lại biến con mình thành những đứa trẻ thực dụng, lớn lên như cây tầm gửi và cây leo. Những đứa trẻ lớn lên như vậy chỉ biết ích kỷ tập trung về cái tôi của riêng mình, sao có thể biết ban ra hoặc phục vụ người khác??? Kinh Thánh lại muốn chúng ta phải noi theo tấm gương của Chúa Jesus “Ta đến, không phải để được người ta phục vụ nhưng là để phục vụ” -Ma-thi-ơ 20:28. Chúa Jesus còn phải phục vụ người khác, nhưng chúng ta lại dạy con mình để người khác phục vụ cho mình???
Kai đi vào quán cà phê, không cẩn thận làm đổ nước xuống sàn. Tự động đến xin cô phục vụ cái khăn để lau bàn và lau sàn. Cô phục vụ liền nói để cô lau, nhưng KAI trả lời: xin lỗi cô, KAI làm đổ nước để KAI lau sạch. Sau đó trả lại cô chiếc khăn với lời cảm ơn. Cả quán cà phê nhìn Kai trầm trồ. Cô phục vụ cảm thấy mình được tôn trọng, mẹ cảm thấy tự hào vì đứa trẻ 2 tuổi hơn này đã biết tự chịu trách nhiệm với bản thân, biết khắc phục lỗi lầm mình gây ra.
3. Cha mẹ chỉ muốn con học giỏi- học giỏi là tất cả.
Học giỏi là tốt, nhưng chỉ biết học giỏi thôi thì… cực xấu. Em gái tôi năm học cấp 3, học rất giỏi nhưng bị liệt môn thể dục, nó hỏi tôi có chỗ nào đi học thêm môn thể dục không??? Mọi người đều thấy buồn cười, nhưng đó là vấn nạn chung. Khó để tìm thấy những đứa trẻ học giỏi mà chơi giỏi (chơi thể thao hoặc chơi nghệ thuật) hoặc năng động (về vận động và xã hội). Câu nói thường gặp: “con chỉ cần học giỏi thôi, mọi thứ để ba mẹ lo.” và chúng ta đang đào tạo ra những con gà công nghiệp, những con robot hoặc là các chiến binh thi cử, không hơn không kém.
Chúng ta có nhất thiết phải hơn thua nhau tấm bằng giỏi của trường học mà bỏ qua những kỹ năng cần có khác hay không? Tôi và chồng nhất trí với nhau, việc học là việc của con, việc dạy chữ là việc của cô giáo. Việc ai nấy làm, tôi và chồng mình không xen vào, 24 giờ của con, ngoài thời gian ở trường với cô giáo, còn lại ở nhà thì mẹ sẽ cho con thỏa sức tung bay. Thích thể thao thì cho chơi thể thao, thích nghệ thuật thì chơi nghệ thuật, ngoài ra còn phát triển các kỹ năng khác. Không ép con học thêm, không bắt con làm bài tập, con học giỏi trên trường được thì tốt, không học giỏi được thì con còn có cái khác để tập trung. Không phải cứ giỏi toán là thông minh. Có tới 8 loại trí thông minh. Không học giỏi trên trường không có nghĩa là con “dốt”.
Để trẻ phát triển tư duy và con người theo đúng ý định ban đầu mà Chúa tạo dựng trẻ thấy vì ép trẻ theo ta của chúng ta.
4. Phê bình con trước người khác
Trẻ con không phải là trang sức của cha mẹ, khi ép con dành được những thành quả nào đó, chúng ta cảm thấy tự hào không khác gì một món trang sức đeo trên người đầy tự hào và kiêu hãnh. Khi con làm sai, chúng ta phê bình con trước mọi người. Khi làm như vậy, chúng ta đã xâm phạm quyền riêng tư và xúc phạm đến nhân phẩm của con. Chỉ trích con với những lời: “con chẳng làm được cái gì nên trò trống.” “Có nhiêu đó thôi cũng làm không xong” “thấy con người ta không? Còn con mình…” những lời phê bình đó của chúng ta vô tình đã đẩy con tới nhận thức sai lầm về chính mình. Thay vì con nhìn thấy mình được tạo dựng theo ảnh tượng uy nghi và tuyệt đẹp của Chúa cũng như “con có thể làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho con” thì con lại thấy xấu hổ và nhục nhã về bản thân, cảm thấy mình là một người thất bại, một người không ra gì. Bao nhiêu đứa trẻ đã tự nghĩ rằng mình là một sai lầm của ba mẹ, mình không nên được sinh ra trên thế giới này???
Trẻ con được quyền phạm sai lầm để trưởng thành. Chúng ta không thể bắt trẻ luôn làm đúng trong mọi việc để chúng ta khen, còn trẻ làm sai chúng ta chỉ trích chúng.
Kairos ở nhà tự pha trà (thảo mộc) uống. Rót nước vào ly, đong trà, bỏ trà vào ly rồi khuấy đều. Để một đứa trẻ 2 tuổi làm được điều đó không phải dễ. Lúc mới làm KAI làm đổ nước ra đầy sàn, rồi trà thì lúc đong nhiều quá lúc đong ít quá, bỏ trà vào ly cũng không gọn đổ hết ra ngoài, khuấy trà thì văng tung toé khắp nơi. KAI bị chỉ trích là “sao hư vậy, làm đổ đầy nhà” mẹ cười. Sau đó 2 mẹ con cùng nhau dọn. Trong lúc dọn KAI hỏi mẹ “KAI làm đổ ra bàn là hư hả mẹ??” Mẹ nói con không hư, chỉ là con chưa kiểm soát được tay thôi, con đang tập đó thôi, con đang cố gắn và nỗ lực rất tốt. Mẹ tự hào về con.” KAI cảm thấy phấn chấn hơn vì được mẹ khích lệ. Lần sau và lần sau nữa cũng vẫn bị đổ, nhưng dần tầng suất đổ có vẻ ít hơn. Sau nhiều lần luyện tập, nay Kai đã tự pha trà một cách điêu luyện, không bị rớt hạt nào ra bàn, có rớt cũng biết tự lấy khăn lau. Người đi ngang khen KAI giỏi thế. Mâu thuật ở đây, chúng ta lấy cái định kiến trẻ ngoan và hư của mình để áp đặt lên trẻ. Làm chưa được thì mặc định là hư – ko ngoan. Làm được thì ngoan – giỏi. Hãy thay đổi những kinh nghiệm làm sai của trẻ thành những thành công ngoài mong đợi bằng những lời khích lệ, đừng dập tắt chúng bằng sự phê bình và chỉ trích.
➡ Chúng ta cần nhận thức rõ rằng: con cái là cơ nghiệp Chúa ban. chúng ta cần phải trở thành những người quản gia trung tín để quản lý và nuôi dạy con là nuôi dạy cho Chúa. Bạn đang xem con mình là tài sản riêng, hay là cơ nghiệp Chúa ban? Chúng ta đang nuôi dạy con cho mình, hay nuôi dạy con cho Chúa?
