Mình thích kiểu người sâu sắc, có thể vì mình khá nhạy cảm nên mới thích kiểu người như vậy. Vì khi tiếp xúc với những người sâu sắc mình cảm thấy bị thu hút bởi họ, bị cuốn vào những câu chuyện, những cử chỉ và hành động của họ, cảm thấy họ thật đẹp không phải bởi vẻ bề ngoài nhưng bởi thần thái họ toát ra. Nên mình đặc biệt không thích kiểu người hời hợt, chuyện gì cũng không để tâm, ngay cả việc đưa ra lựa chọn của bản thân cũng “sao cũng được”, cảm thấy thật vô cảm.
Đi trên một đường thẳng là có thể về đến nhà, nhưng mình thích rẽ vào những con hẻm, hoặc một ngõ ngách mới nào đó. Đọc một quyển sách có thể đọc xuyên suốt một lần, nhưng mình thích dừng lại ở những “dấu hoa thị”. Có những quyển sách phần chú thích “dấu hoa thị” còn dài hơn bản văn chính. Và mình thích điều đó, mình thích tìm hiểu sâu vào từng câu chuyện, hiểu được bản chất ở từng góc độ khác nhau. Hời hợt cũng được dù không phải là xấu, nhưng lưu tâm một chút ta sẽ thấy được nhiều sắc màu của cuộc sống.
Nếu được cầm thật nhiều dấu hoa thị để trên đường đi của cuộc đời, ta dừng lại gắn vào những lưu tâm, những chú thích, những câu chuyện của ai đó, những bài học của chính mình, thì cần có bao nhiêu “dấu hoa thị” để cho đủ nhỉ?
Điều này khiến mình ngẫm ra rằng, đôi khi trong cuộc sống bề bộn, ta cần dừng lại đôi chút để có thể nhìn nó kỹ hơn, học bài học sâu sắc hơn. Vì mọi việc chúng ta trải qua đều có thời điểm của nó, dù tiêu cực hay tích cực, nếu nó đã được định dưới trời và nếu đã không thể thay đổi được thì tại sao ta phải sống hời hợt qua ngày để cố lãng tránh nó? Thay vì vui vẻ chấp nhận và tận hưởng theo cách mà Chúa kêu gọi và muốn chúng ta làm.
Vì tất cả mọi việc đều ở trong ý định của Đức Chúa Trời và Ngài gọi mọi kỳ đều tốt lành thì dù những điều tiêu cực đang ập đến cho ta nhưng nếu tin cậy nơi Đấng tốt lành đang trị vì thì phải chăng sẽ trải nghiệm được ý nghĩa của “mọi sự hiệp lại đều làm ích cho những người yêu mến Ngài.”?
“Mọi việc đều có thời điểm, mọi sự dưới bầu trời đều có định kỳ của nó:
Có kỳ sinh ra, có kỳ chết đi;
Có kỳ gieo trồng, có kỳ nhổ vật đã trồng;
Có kỳ giết chết, có kỳ chữa lành;
Có kỳ phá đổ, có kỳ xây cất;
Có kỳ khóc lóc, có kỳ vui cười;
Có kỳ tang chế, có kỳ nhảy múa;
Có kỳ ném đá, có kỳ gom đá;
Có kỳ ôm ấp, có kỳ đánh mất;
Có kỳ giữ lại, có kỳ ném đi
Có kỳ xé rách, có kỳ khâu vá;
Có kỳ nín lặng, có kỳ lên tiếng;
Có kỳ yêu, có kỳ ghét;
Có kỳ chiến tranh, có kỳ hoà bình.
Mọi việc Đức Chúa Trời đã làm đều là tốt đẹp trong thời điểm của nó. Mạc dù Đức Chúa Trời đặt sự vĩnh cửu trong lòng con người, nhưng họ vẫn không thể hiểu được công việc Ngài làm từ ban đầu cho đến cuối cùng.
Vậy, ta nhận ra rằng chẳng có điều gì tốt hơn cho loài người là vui vẻ và làm lành trọn đời mình.”
Truyền Đạo 3: 1-8,11
Thật ra viết những dòng này vì mình muốn lưu lại một dấu hoa thị cho cuộc đời của mình, vì mình cũng đang trải qua kỳ nhổ bỏ, kỳ phá đổ, kỳ khóc lóc, kỳ ném đá, kỳ ruồng bỏ, kỳ đánh mất, kỳ xé rách, kỳ nín lặng, kỳ ghét, kỳ tranh chiến….
Lúc đầu thật khó khăn, mình đã chật vật và muốn trải qua nó thật nhanh. Mình đã thường hỏi Chúa rằng: “khi nào thì mọi chuyện kết thúc?” Nhưng bây giờ, mình đã dễ chịu hơn với những trải nghiệm không mấy tích cực này.
Mình học cách chấp nhận, đối diện, “mỗi dấu hoa thị” mình đều ngẫm xem cần học điều gì, cần thay đổi điều gì, cần làm gì. Mình hiểu rằng “người thành công không bao giờ thắng ở điểm xuất phát nhưng thắng ở những bước ngoặt.” Vậy nên, mình biết rằng các kỳ của đồng vắng chính là để chuẩn bị cho vùng đất hứa dành cho mình trong tương lai.
Vì mình có một Đức Chúa Trời tốt lành đang tể trị trên các kỳ mà mình đang trải qua, và không có kỳ nào sẽ kéo dài mãi mãi, tất cả sẽ đến lúc kết thúc và rồi chuyển sang kỳ mới kỳ gieo trồng, kỳ chữa lành, kỳ xây cất, kỳ vui cười, kỳ nhảy múa, kỳ ôm ấp, kỳ khâu vá, kỳ yêu, kỳ hoà bình.
Lưu một dấu hoa thị, để lưu tâm và thêm sâu sắc hơn, thêm trải nghiệm đặc biệt hơn, thêm ý nghĩa cho hành trình mình đang đi, để có thể sống một cuộc đời cao quý hơn và một ngày khi về già và nghĩ lại, mình sẽ được tận hưởng nó lần thứ hai.

