TỔN THƯƠNG XUYÊN THẾ

Bạn có bao giờ nghĩ rằng sự tổn thương có thể di truyền? Những trải nghiệm đau đớn có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thông qua lối sống, hành vi, niềm tin, quan điểm, nhận thức và cách giáo dục con cái. Những sự kiện của các thế hệ có thể khác nhau, nhưng nỗi đau thì được lặp đi lặp lại xuyên qua các thế hệ, điều đó được được gọi bằng thuật ngữ “tổn thương xuyên thế hệ” (transgenerational trauma) 

Bộ phim Nhà Bà Nữ chính là hình ảnh minh hoạ điển hình cho sự tổn thương truyền đời qua các thế hệ trong gia đình. Cả Như và Nhi đều là kết quả của một gia đình không hạnh phúc, đều chịu những mất mát và thương tổn trong tình yêu và hôn nhân giống mẹ của mình – bà Nữ.

Chồng mình lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, đó là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời anh, vì mỗi lần nhắc đến hoặc đối diện mình đều thấy sự trầm mặc trong đôi mắt anh. Anh thường kể về tuổi thơ với những lần chứng kiến ba anh đánh đập mẹ anh tàn nhẫn ra sao, và sự gắng sức của một đứa trẻ can ngăn những cơn giận không kiểm soát của ba để phải chịu những trận đòn oan nghiệt như thế nào. Anh từng bị ông đá văng ra ngoài khi đang cố giữ ông lại cho mẹ tránh những trận đòn khủng khiếp cách vô kiểm soát, hay những lần kéo lê trên nền đá đến rách da chảy máu, rồi những lần anh – một đứa trẻ bất lực đang đau đớn nhìn mẹ bị hành hạ chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ lấy đá ném vô người đàn ông kia. Anh đã làm mọi cách trong suy nghĩ của một đứa trẻ chỉ để ngăn ba làm đau mẹ mình.Trong sự bất lực đó, tổn thương và căm phẫn đang lớn dần lên. Tuổi thơ của anh gắn liền với  nỗi đau và sự hà khắc của ba, bị đánh chửi bởi những lý do vô lý hoặc đơn giản chỉ là vì muốn bảo vệ người mẹ đang khổ đau cam chịu của mình. 

Cảm ơn Chúa, vì sự gặp gỡ Ngài đã cho chúng mình có cơ hội để nhìn thấu nỗi đau bên trong chính mình. Và đến cuối cùng, chúng mình nhận ra rằng ba của anh cũng đã phải lớn lên trong một gia đình như vậỵ. Ông nội cũng đánh đập chửi mắng bà nội trước mặt các con, và ông cũng từng là người cố gắng can ngăn những trận cuồng phong của ông nội trên bà nội, ông cũng đã phải chịu những trận đòn hà khắc từ ông nội, ông từng kể và nhắc lại hàng trăm lần chính xác ngày tháng năm – giờ nào – phút nào – giây nào – ở đâu – ông nội đã đánh ông tàn nhẫn ra sao, treo ngược lên đánh đập và hành hạ đau đớn như thế nào. Đối với ông mà nói đó là những nổi đau khắc cốt ghi tâm. Nhưng sự khắc cốt ghi tâm đó đã không chỉ dừng lại ở một cá thể nhưng lại truyền đời và lặp lại trên thế hệ sau. Những đau thương mà chồng mình chịu bởi ba của anh cũng là nỗi đau ông đã chịu bởi ông nội, chúng được lặp lại và truyền sang thế hệ khác. GIờ đây, khi làm cha của hai đứa con trai, liệu rằng nổi đau của anh có thể kết thúc hay lại tiếp tục truyền  đời đến thế hệ con mình??  Điều đó tuỳ thuộc vào anh – người đang chịu đựng nổi đau ấy. Hoặc lựa chọn dừng nổi đau lại để được tự do và để con cái (thế hệ kế tiếp) không phải chịu đựng nổi đau đó một lần nữa, hoặc cứ tiếp tục sống với nỗi đau và để nó tiếp tục truyền đời…

Chồng mình từng chia sẻ, lần duy nhất anh cảm thấy được gần gũi với ba là lúc 6 giờ sáng một ngày đẹp trời ông gọi anh lên xe chở đi ăn sáng, đó là lần duy nhất trong đời để anh có một kỷ niệm đẹp với cha của mình và được cảm nhận một chút hơi ấm của người cha. Những chấn thương mà ông đang mang không chỉ phá huỷ mối quan hệ của ông với ông nội, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ với con cái.  vì những chấn thương luôn ảnh hưởng trực tiếp đến cách làm cha mẹ như cách tạo sự gắn bó với con cái, những quyết định, những câu chuyện kể, quan điểm, giá trị cá nhân và niềm tin và hành vi. 

Chồng mình, một người đàn ông trưởng thành nhưng lớn lên thiếu tình cảm của cha, anh đã không được dạy cách để trở thành một người cha đúng, cho đến khi anh nhìn thấy nỗi đau của mình, anh chọn để dừng lại và mong muốn trao cho các con một người cha mà anh từng ao ước. Anh muốn các con của mình trải qua một tuổi thơ với hình ảnh lấp đầy của người cha người mẹ trong gia đình đầy ấm áp. Anh đã và đang làm rất tốt điều đó, các con đều đang rất gần gũi và tình cảm với ba của chúng, mỗi ngày anh đều dành thời gian chăm sóc và chơi với bọn trẻ, trong đôi mắt của chúng hình ảnh một người cha gương mẫu đã không bị méo mó bởi những nổi đau truyền đời kia. Cho đến giây phút này, anh vẫn là người cha đang truyền cảm hứng cho các con. Con đường anh chọn không phải dễ dàng, nhưng không phải không thể. Mình đã gặp nhiều những người bạn đã và đang bị ảnh hưởng bởi những chấn thương xuyên thế hệ. Bối cảnh có thể giống như chồng mình nhưng lại không thể dừng lại những thương tổn đó mà lại lặp lại trên các con. 

Mình cũng là người đã chịu những ảnh hưởng sâu sắc của nỗi đau truyền đời, dù mình sống trong một gia đình ba mẹ hạnh phúc. Khi mình còn nhỏ, ba mẹ bận công việc nên thường xuyên để mình ở nhà một mình. Đối với một số người, có thể điều đó là bình thường, nhưng mình lại khá nhạy cảm với nó. Mình luôn phải vật lộn với cảm giác bị bỏ rơi khi ở nhà một mình trong suốt thời ấu thơ. Cho đến năm mình mười hai tuổi mình bắt đầu bị trầm cảm và kéo dài qua suốt những năm cấp hai và cấp ba. Sau này khi đã thoát ra khỏi trầm cảm, mình luôn tự hỏi bản thân tại sao việc ở nhà một mình với mình lại khổ sở như vậy, tại sao mình phải luôn phải vật vã với cảm giác bị bỏ rơi dù mình đã luôn tự trấn an bản thân điều đó sẽ không xảy ra. Đến một ngày, khi xâu chuỗi những câu chuyện mẹ kể thì mình nhận ra rằng mình đang chịu đựng nỗi đau được truyền đời từ mẹ. 

Mẹ mình có một tuổi thơ khá vất vả, sau khi đi lính ông ngoại bị mù nên không còn là nguồn lực chính trong gia đình, bà ngoại thường xuyên bỏ nhà đi, có lúc thì vài tháng có lúc thì vài năm. Các con chưa bao giờ biết lý do tại sao bà đi hay lúc nào bà đi. Các anh chị lớn của mẹ cũng đi sống ở nơi khác, nhà chỉ còn lại mẹ – ông ngoại và hai em trai, một em vừa sinh được vài tháng thì bà ngoại bỏ đi, một em mới chập chững biết đi. Mẹ mình lúc đó cũng chỉ mới học lớp hai, đã phải gánh vác trách nhiệm của người mẹ với các em, làm thay công việc của người cha. Sau giải phóng, gia đình đi kinh tế mới nên phải vào rừng khai hoang, dựng nhà, mở vườn… tất cả mọi việc đó đều được làm bởi một đứa trẻ tám tuổi. Điều đau lòng nhất là một ngày bà ngoại biến mất mà không có lý do, chờ đợi mãi mà không thấy bà ngoại trở về, mẹ mình dù cũng muốn bỏ đi như các anh chị của mình, nhưng bà đã không thể bỏ lại cha cùng các em. Trong hoàn cảnh đó, với một đứa trẻ có lẽ đã rất sợ hãi, cô đơn và đau đớn. Dù mẹ đã rất mạnh mẽ để trưởng thành, để sống – để lo cho các em, nhưng có lẽ sâu thẳm bên trong mẹ đã  phải mang vác nỗi đau của sự bỏ rơi. Chính vì như vậy, dù mẹ chưa từng bỏ rơi mình, bà cũng không hề lặp lại những hành động như bà ngoại đã từng làm, nhưng nỗi đau đó vẫn truyền đời đến mình một cách mạnh mẽ. Nỗi sợ đó không ngừng chảy bên trong mình.

Sống trong nỗi đau thật không sung sướng gì, nó khiến mình vật vã, trầm cảm, và dù khi mình tiến vào một mối quan hệ khác thì sự bất an lại bao trùm mối quan hệ đó. Chồng mình mỗi khi bất đồng ý kiến và tranh luận gay gắt với nhau, anh đã luôn phải cố gắng bình tĩnh để kiểm soát và ở bên cạnh mình. Dù đang giận hay chiến tranh lạnh, anh cũng im lặng ở đó mà không bỏ ra khỏi tầm mắt mình. Đôi lần mình hỏi: “như những người đàn ông khác sẽ bỏ đi để bình tĩnh rồi  mới quay lại, tại sao anh không như vậy?  – “nếu anh bỏ đi, em sẽ lại phải vật vã với nỗi đau bị bỏ rơi lần nữa. Là đàn ông mà, thà anh chịu trận chứ không muốn để em cảm nhận nỗi đau đó thêm lần nào trong cuộc sống có anh.” Điều này đã làm cho mình cảm thấy  vô cùng an toàn, mọi sự bất an lo sợ đều tan biến bởi sự kiên định của anh. 

Có thể nói rằng dù mình và anh đều có những nỗi đau truyền đời, mà sự kết hợp của hai nỗi đau đó có thể sẽ là một cuộc hôn nhân đầy tiêu cực, nơi mà người vợ luôn mặc cảm, lo sợ bi thương còn người chồng luôn không thế khống chế được cảm xúc và dùng mọi hành vi bạo lực trên vợ con, và rồi những đứa trẻ sẽ phải mang định dạng của hai nỗi đau đó trong suốt cuộc đời của chúng. Vậy nên, nếu bọn mình không quyết định xử lý để dừng nỗi đau lại, và bởi ân điển Chúa nhận lãnh chữa lành, được tự do khỏi những chấn thương của thế hệ trước thì có lẽ hôn nhân của bọn mình đã không thể trọn vẹn. 

Nếu bạn đang ở trong một gia đình không hạnh phúc hãy cân nhắc cho hôn nhân của chính mình, điều đó không có nghĩa là bạn cần lãng tránh hôn nhân, nhưng bạn cần được chữa lành và được trang bị trước khi bước vào hôn nhân. 

Nếu bạn đã có một tuổi thơ đau thương, hãy cân nhắc trước khi có con nhỏ. Để tạo một môi trường gia đình lành mạnh, bạn cần nhận thức rằng mình cần được chữa lành đứa trẻ bên trong trước khi nuôi dưỡng một đứa trẻ khác. 

Bạn có thể được tự do khỏi những nỗi đau xuyên thế hệ qua các bước sau:

– Xác định nỗi đau xuyên thế hệ ( những san chấn hay sự kiện được lặp đi lặp lại qua các thế hệ trong gia đình)

  • Cắt đứt trong Danh Chúa Jesus (không có một liệu pháp tâm lý nào có thể dừng “nỗi đau xuyên thế hệ” này lại, bởi vì đây không phải là nỗi đau mà bạn gây ra mà là nỗi đau bạn phải gánh chịu trực tiếp bởi thế hệ trước. Đặc ân rằng khi bạn là cơ đốc nhân tin nơi Danh của Chúa Jesus Christ, bạn có được đặc quyền công bố cắt đứt mọi sự rủa sả, mọi sợi dây thương tổn truyền đời từ thế hệ trước trên mình để khai phóng sự tự do trong Danh của Chúa Jesus.
  • Nhận lãnh sự chữa lành từ Chúa Jesus bởi đức tin.
  • Bước đi trong Đức Thánh Linh ( học để thay đổi suy nghĩ, hành vi, lối sống, niềm tin..)

Mình hy vọng, những gì mà mình đã trải qua có thể đem đến một phần nào sự nhắc nhở cho những nỗi đau cần được chữa lành bên trong bạn. Nếu bạn cần sự hỗ trợ, chia sẽ hay đồng hành trong quá trình được chữa lành, mình luôn sẵn sàng. 

ỦNG HỘ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *