Những bài học đều có cái giá của nó, có thể là nỗi đau, cũng có thể là những trải nghiệm buồn hoặc có những bài học phải trả bằng kết quả của một tâm huyết. Mỗi bài học trôi qua đều có giá trị riêng. Sau mỗi bài học mình nhận ra điều này, nếu không có vết thương hằn lên trên một tâm hồn, nỗi đau chỉ là vết xước nhỏ không đủ để khắc cốt ghi tâm thì sẽ không bao giờ đủ sức bật để tạo ra sự thay đổi. Nỗi đau phải đủ mạnh để ta cảm thấy mình đang chật vật vùng vẫy cố gắng thoát khỏi nó, thì nơi đó kỳ tích có thể xảy ra.
Tháng bảy năm 2022, mình được trải nghiệm cùng làm việc trong một đội để tổ chức trại hè cho gần 400 trại viên. Mình cùng chồng phụ trách mảng thiết kế nội dung và chương trình, và vì thiếu người nên mình hỗ trợ thêm mảng truyền thông. Vì có cơ hội được học tập nên mình cũng có một ít kỹ năng viết lách. Khi dự phần trong mảng truyền thông thì mình vận dụng những kỹ năng mình đã được học tập để đẩy mạnh truyền thông cho kỳ trại. Trong quá trình chuẩn bị mình đã viết những bài viết giới thiệu diễn giả, về mặt truyền thông – mình đã cố gắng để giới thiệu một cách nổi bật nhất, đưa ra những đặc điểm nổi trội cùng hành trình đã trải qua của các diễn giả để thông qua đó có thể truyền cảm hứng cho giới trẻ. Tất cả diễn ra thật tuyệt vời, dự kiến ban đầu chương trình trại hè chỉ tổ chức cho khoảng 200 người nhưng với truyền thông và bối cảnh sau dịch bệnh covid các bạn trẻ tham dự rất nhiệt tình và con số lên đến 400 người tham dự. Chương trình đã phải chuyển sang một cơ cấu tổ chức hoành tráng hơn, nếu mọi việc diễn ra suôn sẽ có thể đó là một thành công được gọi là cũng gần như vang dội của đội mình.
Nhưng vào đêm quan trọng và là điểm nhấn của chương trình – đêm lửa trại, thì mọi kế hoạch dường như bị thay đổi. Có một số điều không mong muốn xảy ra, an ninh không cho phép chương trình được tiếp tục như hoạch định, và diễn giả cũng không được thuyết giảng. Một đêm đặt biệt như đêm lửa trại, được gọi là đêm tan vỡ, nhưng không được hát, không được “cháy” hết mình, không được nghe thuyết giảng cho sự truyền cảm hứng. Tất cả đều bị dừng lại, chương trình trở nên đơn giản hơn bao giờ hết, chỉ là văn nghệ hát hò giao lưu. Mình đã thật sự sụp đỗ trong một khoảng thời gian, và với những giây phút cuối của chương trình, cố rặn cho ra một kế hoạch nào đó thay thế, nhưng lúc đó mình đã không thể nghĩ ra được điều gì.
Mọi thứ với mình lúc đó đều tắt ngúm. Nhưng có một điều gì đó đang dần lớn dần bên trong mình, mình cảm nhận Chúa đang dạy dỗ mình một điều rất to lớn, cảm nhận đó cứ lớn dần lớn dần trong mình. Cho đến khi mình hiểu ra rằng, tất cả những điều mình làm vì lòng nhiệt thành, nó không sai, nhưng nó cần được điều chỉnh. Điều chỉnh rằng: “Ai mới là trọng tâm của chương trình?” “Ai mới thật sự là người truyền cảm hứng?” “Ai mới là diễn giả chính của chương trình này?” Là con người hay là Chúa? Để rồi, những gì mình tự hào sẽ là điểm nhấn của chương trình, những sứ điệp mình cho là sẽ đầy lửa để đem lại sự chạm trán Chúa cho người nghe đến, nhưng tất cả đều phải dừng lại. Và trong cái không khí hát hò văn nghệ đó, chỉ duy nhất có một khoảng lặng, khi mà sau những tiết mục văn nghệ xảy ra, khi mà tất cả mọi người đều im lặng. Lúc này, ban nhạc không chơi nhạc để hát chỉ đệm piano nhè nhẹ, diễn giả không diễn thuyết. Là khoảng lặng để các bạn Thanh niên có thể riêng tư trò chuyện với Đức Thánh Linh. Và ngay lúc đó mình đã cảm nhận được một điều: khi mà không ai có thể hành động để làm bất cứ việc gì, thì Đức Thánh Linh lại đang tác động đến lòng của các bạn trẻ, khi mà mọi chương trình đều phải khựng lại thì chương trình của “Nhân vật chính” lại đang vận hành, và đêm đó, diễn giả chính – Người duy nhất có thể tự do đi lại, tự do tác động và làm việc trong lòng các bạn trẻ duy nhất chính là Đức Thánh Linh. Chính tại con người bị có tay bó chân thì là lúc Ngài bày tỏ chính Ngài, khuấy động những tấm lòng đang mong chờ, đụng chạm và làm tấm lòng đó tan vỡ trước mặt Ngài. Mình nhận ra rằng đó mới chính là sự chạm trán Chúa thật sự. Vì trong sự yên lặng của sự tương giao riêng tư với Đức Thánh Linh, ai đó trong số các trại viên đang được tan vỡ, những giọt nước mắt đầu tiên lăn trên má, tiếng khóc thút thít vang lên và rồi từng người từng người vỡ oà trong sự rờ chạm của Đức Thánh Linh. Trong sự hiện diện đó của Ngài, mọi sự tự mãn của mình đã bị đánh gục, mọi niềm tự hào đã bị hạ xuống, mọi cái tôi đã phải cuối đầu để Đấng vinh hiển ngập tràn, chỉ huy, chi phối, đụng chạm, khuấy động và thăm viếng các bạn trẻ cũng như định hình lại cho mình về vai trò và công việc của Đức Thánh Linh.
Mình đã từng nghĩ đây là ngõ cụt, nhưng khi Đức Thánh Linh thật sự làm việc thì mình biết đây mới là sự chạm trán thật sự.
Nhìn lại kỳ trại đã qua, mình không biết những trại viên cảm nhận như thế nào, có thể các bạn hụt hẫn vì sự đáp ứng thuộc linh không đủ, hoặc cảm thấy ban tổ chức có thật nhiều thiếu xót. Nhưng đối với mình, kỳ trại đã qua là một dấu ấn trong cuộc đời đeo đuổi sự hiện Đức Thánh Linh của mình. Để rồi, có những bài học phải trả bằng nỗi đau, cũng có những bài học phải trả bằng sự thất bại. Mình nhận một bài học mà mình không thể nào quên, và mình biết Chúa đang định hình cho tương lai của mình như hướng đi mà kỳ trại “The Future Days” diễn ra.
Memory 21.7.2022 The Future Days Camp.

